Nhật ký chia tay – [Chương 8.4]

Sáng sớm trước khi tỉnh dậy 1 giây, anh theo thói quen đưa tay quàng ôm người bên cạnh, không chạm được thân thể ôn nhuyễn mềm mại, anh mở mắt ra, ngồi dậy.

Suy nghĩ gì đó, thử mở tủ quần áo, bên trong quần áo của anh được treo chỉnh tề.

Đi vào phòng tắm, mọi thứ anh từng dùng đều đặt ở nơi cũ, thật giống như anh vẫn đang ở đây, chưa từng rời đi –

Rửa mặt chải đầu ra khỏi phòng tắm, phòng bếp truyền tới mùi thơm, anh có chút kinh ngạc tìm đến, lẳng lặng nhìn thân ảnh bé nhỏ điềm tĩnh chuẩn bị bữa sáng.

Việc này, cho tới bây giờ đều là anh làm, đã bao lâu cô cũng chưa từng chạm tới?

Chiên trứng ốp la, đặt lên bàn, cô mới phát hiện ra anh đã đứng ở cửa phòng bếp từ khi nào.

Cô mỉm cười với anh. “Sao không gọi em?”.

Anh lắc đầu. “Anh thích nhìn dáng em làm bữa sáng”.

“Lại đây nếm thử xem có ngon không”. Nếu thích, về sau cô sẽ chuẩn bị bữa sáng cho anh.

Cô lại quay đầu bưng bình nước trái cây, rót cho anh 1 ly.

“Em nghĩ anh không thích ăn ngọt nên chỉ bỏ thêm 1 chút mật”. Cô tìm mứt hoa quả, quét lên bánh mì nướng vàng.

Anh nhìn cô bận rộn, buông ly nước trái cây trong tay ra, bước lên trước, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, khẽ hỏi. “Vì sao lại nói chán ghét bản thân mình?”.

Cô tạm ngừng tay, cúi đầu, không trả lời.

Anh không nhìn thấy vẻ mặt cô, nhưng cảm giác được thân thể cô cứng đờ lại.

“Anh luôn nhớ lời em nói tối qua, em khóc thương tâm như vậy, là anh làm em khóc sao? Vì sao anh đối tốt với em, lại làm em thống khổ? Ảnh, em chưa trả lời anh”.

Cô buông bánh mì, đang muốn quay đầu thì có tiếng chuông cửa vang lên.

“Em đi mở cửa”. Cô giống như trốn tránh, không dám liếc anh 1 cái.

Cửa vừa mở ra, cô sững người.

Là Thiệu Quang Khải.

“Anh… Sao anh lại tới đây?”. Anh ta chưa bao giờ tới nhà cô lúc sáng sớm tinh mơ thế này.

Nhớ tới Nhậm Mục Vũ còn đang ở trong phòng, giọng nói cô gượng gạo.

“Phải hỏi em mới đúng! Em rõ ràng ở nhà, vậy sao không nghe điện thoại? Anh còn tưởng em lại giở chứng mất tích, gấp đến độ sáng sớm chạy tới đây…”.

“Anh đi về trước được không? Tối nay em đến công ty sẽ nói chuyện với anh – ”.

“Ảnh, bánh mì của em – ”. Nhậm Mục Vũ đi ra, nhìn thấy người đứng ở cửa, tiếng nói lập tức nghẹn lại.

Một người đàn ông, sáng sớm tinh mơ xuất hiện ở nhà cô gái độc thân ăn bữa sáng, có thể nghĩ ngay tới chuyện phấn khích gì đã xảy ra!

Ba người, mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ, đóng băng không nói gì.

Thiệu Quang Khải nhìn cô chằm chằm, cắn răng hỏi. “Đây là nguyên nhân em không tiếp điện thoại?”.

“Em – ”. Cô không biết giải thích sao, cũng không tìm ra lý do giải thích.

Chính cô là người làm mọi chuyện trở nên rối loạn, xứng đáng bị oán hận, bị lên án.

Dù là Nhậm Mục Vũ, hay là Thiệu Quang Khải, cô đều có lỗi.

“Tôi nghĩ…”. Nhậm Mục Vũ khó xử định nói. Tình huống này thực sự buồn cười, lại thực sự đáng buồn, rõ ràng sự tồn tại của anh là đương nhiên, vậy mà cứ như yêu đương vụng trộm bị bắt gian, không biết nói gì chống đỡ.

Thật khó kham.

Anh không rõ lắm mình rốt cuộc có được tính là bên thứ 3 hay không.

Thở dài thườn thượt, anh nói nhỏ. “Anh đi về trước, em nói chuyện với anh ấy cho rõ đi”.

Lướt ngang qua Thiệu Quang Khải, anh dừng bước 1 chút, không nói gì, im lặng tránh ra.

“Vũ…”. Cô há miệng muốn gọi, lại phát hiện cô căn bản không có tư cách, cũng không có lập trường lưu anh lại, chỉ có thể nhịn, khó chịu nhìn anh rời đi, tấm lưng đó, thoạt nhìn rất cô đơn tịch mịch.

“Anh ta – là người yêu cũ 7 năm trời của em?”.

Cô kinh ngạc, nhìn về phía Thiệu Quang Khải, không trả lời được.

Thiệu Quang Khải cười khẽ, cười đến châm chọc, lại thật chua xót. “Tôi sớm phải đoán ra, có bác sĩ nào lại nhàn thế chứ, tự mình tiêm thuốc, tự mình thay bông băng, chăm sóc bệnh nhân, còn giúp bệnh nhân gọi điện cho người nhà”.

“Thực xin lỗi…”. Cô thấp giọng, trừ bỏ câu này, cô không biết mình còn có thể nói cái gì.

Thực xin lỗi?! Sắc mặt anh ta trầm xuống. “Kết quả là, em lựa chọn anh ta?”.

Cô chột dạ, áy náy gục đầu xuống. “Em không thể không có anh ấy…”.

“Em đã nói em thích tôi!”. Anh khó nén kích động, gầm lên.

“Em thích anh, nhưng – em yêu anh ấy”. Thích và yêu, khác biệt quá lớn, lớn đến nỗi cô muốn coi nhẹ cũng không có cách.

“Thì ra lời cô nói lại có bẫy ngôn ngữ cơ đấy”. Anh ta lạnh nhạt trào phúng.

“Em cũng từng nghĩ em có thể quên, nhưng sau này mới hiểu được, sự tồn tại của anh ấy như không khí, đã muốn hòa quyện vào cuộc sống của em, tập mãi thành thói quen dễ dàng bị người ta coi nhẹ, cho nên cứ nghĩ không có anh ấy cũng không sao. Vừa mới bắt đầu, chỉ là có chút không thoải mái, nhưng sau đó, khó chịu đến nỗi hít thở không thông, mới phát hiện có thể hít thở là hạnh phúc và khao khát mạnh mẽ thế nào”. Ngưng thở mấy ngày, cô đã muốn chống đỡ đến cực hạn, nếu còn tiếp tục, cô thật sự sẽ tắt thở.

“Anh ta là không khí?!”. Anh ta căm giận lặp lại. “Còn tôi? Đối với cô mà nói, tôi là cái gì?”.

Cô khó xử ngập ngừng. “Ánh trăng! Chưa từng có được, cho nên hướng đến, muốn có nó, nhưng khi đã có, lại nhận ra ánh trăng phải được chiêm ngưỡng từ xa mới đẹp. Em có thể không có ánh trăng, nhưng không thể không có không khí”.

Ánh trăng ở trên cao chỉ thích hợp để ngắm, mà không thích hợp để trong lòng.

Câu trả lời tàn nhẫn cỡ nào!

“Lương, Tâm, Ảnh, cô đúng là khốn nạn!”. Anh ta cắn răng, từng chữ từng chữ phun ra.

Cô không cãi lại. Cô đã làm ra chuyện ngu xuẩn không thể tha thứ, làm tổn thương tình cảm thắm thiết của Thiệu Quang Khải, càng làm tổn thương người đàn ông cô yêu nhất.

“Quang Khải!”. Cô vội gọi anh ta đang giận dữ bỏ đi. “Anh – hận em sao?”.

Anh ta dừng 1 chút, không quay đầu. “Anh ta từng tặng cho cô 1 bài hát, nói chỉ cần cô hạnh phúc, vui vẻ là tốt rồi, ngay ngày lễ tình nhân đó, cô chắc là không biết nhỉ?”.

Lễ tình nhân?!

“Em, em không hề biết!”.

Thiệu Quang Khải cười đến chua chát. “Đó là lý do tôi vội vàng chuyển kênh. Thật ra trong lòng tôi so với ai khác đều rõ ràng cô vẫn yêu anh ta, mới có thể cố che giấu, không dám để cô nghe được lời tâm sự chân tình của anh ta, vì tôi biết, cô nghe xong nhất định sẽ trở lại bên cạnh anh ta không chút do dự. Không ngờ tôi ngàn phòng vạn phòng, vẫn đi đến bước này…”. Quả nhiên, không phải là của mình, thì cưỡng cầu cũng không được…

Cô hối hận nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng nói đứt quãng của Thiệu Quang Khải –

“Anh ta thậm chí không trách cô, từ đầu đến cuối, không oán không hối hận tôn trọng sự lựa chọn của cô. Tôi không có bản lĩnh của anh, tôi sẽ không chúc cô hạnh phúc, nhưng – anh ta thật sự là 1 người đàn ông tốt, xứng đáng được đối xử tốt, nếu tôi là phụ nữ, cũng sẽ trao cho anh ta toàn bộ tấm lòng”. Nói xong, anh ta thẳng thắn bước đi.

Đây, là 1 sự tha thứ sao? Tuy rằng người anh ta chúc phúc là Vũ, chứ không phải cô…

 

Hết chương 8.

Còn 1 chương cuối nữa thôi :D

Advertisements

4 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 8.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s