Nhật ký chia tay – [Chương 9.1]

Chương 9:

Hôm nay, cô đến công ty nộp đơn xin thôi việc.

Công ty có chế độ của công ty, đương nhiên không thể nói đi là đi, ít nhất phải làm tới cuối tháng. Cho nên, cô vẫn có trách nhiệm làm hết công việc của 1 ngày, chăm chỉ tới giờ tan tầm, mới chạy vội đến bệnh viện tìm anh.

Đây là lần đầu tiên, trong lúc thân thể bình yên vô sự mà cô đến bệnh viện tìm anh. Trước kia, chỉ cần gọi 1 cú điện thoại, bất luận anh ở nơi nào cũng sẽ lập tức phi tới, cô chưa từng đến đây tìm anh.

Hiện tại nghĩ lại, cô đúng là lợi dụng vị trí bạn gái tùy hứng, vậy mà 7 năm qua anh không có nửa câu oán hận.

Cô nhếch môi cười khổ.

Cả một ngày lòng không yên nổi, vừa muốn chạy nhanh tới gặp anh, nhưng khi đứng trước bệnh viện rồi thì ngược lại không dám vào.

Cô nên nói thế nào với anh? Nếu nói cho anh, cô và Thiệu Quang Khải đã không còn gì nữa thì anh có thể cảm thấy cô vì tịch mịch cô đơn mới tìm tới anh không?

Cảm giác này kém cỏi hết sức!

Huống chi, anh đã dự định sẽ ra nước ngoài, cô nói này đó còn có ích gì? Có thể xin anh ở lại ư?

Lúc trước khi cô rời bỏ anh, anh có kế hoạch khác cho cuộc đời, nay quay đầu, lại buộc anh phải buông tha cho tiền đồ tươi sáng –

Cảm giác này lại càng kém cỏi!

Cô có tư cách gì làm như vậy? Cô đã thiếu nợ anh rất nhiều rồi, càng nghĩ càng muốn phỉ nhổ chính mình.

Có lẽ trên trán cô có ghi 4 chữ “mịt mờ vô thố” nên nhân viên trực ban mới thân thiết hỏi cô. “Xin hỏi chị thăm bệnh hay đăng kí khám? Cần tôi hỗ trợ không?”.

“À!”. Cô như giật mình tỉnh mộng, nói thẳng. “Tôi đến tìm bác sĩ Nhậm”.

“Xin hỏi chị là?”.

“… Là bạn. Tôi họ Lương”. Cô cứng đờ đáp, sau đó nhìn cô nhân viên ấn gọi điện thoại nội tuyến, nói vào ống nghe. “Bác sĩ Nhậm, có bạn anh tìm, là 1 chị họ Lương… Dạ, em biết rồi”. Buông điện thoại, nói. “Bác sĩ Nhậm mời chị lên văn phòng anh ấy, đi thang máy lên tầng 13, hỏi người xung quanh là rõ”.

“Cảm ơn”. Cô nói cảm ơn, đi lên tầng 13, hít 1 hơi thật sâu, gõ cửa.

“Vào đi”. Là tiếng nói nhất quán ấm áp bình tĩnh của Nhậm Mục Vũ. Ngẩng đầu nhìn cô 1 cái. “Ảnh, em ngồi đi, anh còn chút việc”.

Nhìn ra được anh đang bề bộn nhiều việc.

Anh lại quay đầu, thấp giọng dặn dò các hạng mục công việc cần chú ý cho y tá, cô tìm 1 chiếc ghế ngồi xuống, ngắm nhìn vẻ mặt chăm chú làm việc của anh.

10 phút sau, anh dọn dẹp bệnh án trên bàn đưa cho y tá, rồi hỏi cô. “Em ăn cơm chưa?”.

Cô lắc đầu. “Em chưa ăn”.

“Muốn đi đâu ăn?”.

“Nếu – em nói muốn ăn đồ anh nấu thì sao?”.

“Được thôi, cùng đi mua đồ nấu”.

Cô y tá đứng bên nghe được, vẻ mặt kinh ngạc. “Bác sĩ Nhậm biết nấu ăn sao? Thật sự là người đàn ông tiêu chuẩn vàng! Rất khó tưởng tượng bàn tay giải phẫu lại đi cầm dao thái thức ăn đó nha!”.

Nhậm Mục Vũ cười ôn hòa. “Cô đi kiểm tra phòng bệnh đi, chú ý bệnh nhân phòng 521 một chút, ngày mai anh ta phải mổ, có tình huống phát sinh lập tức gọi cho tôi. Muốn nhìn tôi cầm dao giải phẫu thì ngày mai có thể nhìn, còn về phần thái thức ăn, chỉ sợ cô không có cơ hội thấy được”. Anh cởi áo blouse, vươn tay. “Ảnh, đi thôi!”.

Bàn tay to lớn dịu dàng nắm tay cô, ấm áp tự nhiên.

Kế tiếp, cô lại phát hiện, ngoại trừ anh đẹp lòng người ở bệnh viện, ở khu căn hộ của cô, ngay cả ra chợ cũng được rất nhiều người quý!

“A, cái thèng khỉ Nhậm, lâu rồi không gặp nha – ”.

Nhậm Mục Vũ cười cười vẫy tay chào. “Đúng vậy, đã lâu không gặp”.

Cô nhìn anh sùng bái, nhỏ giọng hỏi. “Khẩu ngữ Đài Loan làm người ta sống không bằng chết, anh nghe cũng hiểu được à?”.

Anh cúi đầu thì thầm bên tai cô. “Quen rồi, tuy rằng mới đầu xém chút nữa nổi điên”.

“Đến cùng bạn gái hén? A Nhậm hôm nay muốn mua cái chi mần ăn? Cà tím ngon lắm nè!”.

“Cám ơn, cô ấy không ăn được cà tím”. Cuối cùng anh chọn 1 bó rau hẹ, bác bán rau còn tặng thêm ít hành, từ chối cũng từ chối không xong, có thể thấy được anh làm người quả thực cực kỳ thành công.

Kế tiếp anh mua con gà, người bán thịt tự động làm lông cắt tiết chặt làm 8 miếng, còn hỏi anh muốn chặt làm 8 miếng là ít hay nhiều, hại cô thiếu chút nữa cười thầm tới nội thương.

“Phiền bác giúp con bỏ vô túi là được, không cần chặt nhỏ hơn đâu, cảm ơn bác”.

“Chú em là bác sĩ, nên chắc làm gà còn ngọt hơn tui hơ?”. Hình như chợ là nơi lưu thông văn hóa, mỗi người 1 giọng quốc ngữ Đài Loan, thực đều nhịp.

“Bác sĩ giải phẫu khí quan gà, chứ không giết gà đâu ạ”. Anh ôn tồn trả lời,

Cô cười rũ rượi, chạy đến hàng hải sản, anh nhận túi thịt gà, ông chủ hỏi anh. “2 người huề nhau rồi hở? Mua thịt nhiều như zầy, ăn hết hông?”.

Nhìn thân ảnh nhỏ bé cách đó không xa, tròng mắt anh càng dịu dàng, nhẹ giọng nói. “Cô ấy gần đây gầy đi nhiều quá, con muốn bồi bổ cho cô ấy”.

“Vũ – ”. Cô gọi, quay đầu hỏi anh. “Anh muốn mua cua hay mua hàu? Hàu thêm chút rượu rồi hấp, sau đó – ”.

Không bằng mua huyết ba ba về uống đi!

“Ảnh, em đừng hại anh”. Anh dở khóc dở cười, trong tay đã xách 1 bó rau hẹ, còn thêm tôm cô vừa mua!

Cô làm chi chọn toàn món tráng dương không vậy? Rắp tâm bất lương.

Cuối cùng, anh vẫn chiều cô, mua hàu, nhưng ngày mai mới nấu, anh tuyệt đối sẽ không cho phép tôm, rau hẹ, còn có hàu cùng xuất hiện trên bàn cơm, đẩy anh vào chỗ chết.

Mua đồ ăn xong, anh vừa bày nguyên liệu ra nấu, vừa liếc cô. “Em có muốn ra phòng khách mở TV coi hoặc mở nhạc nghe gì đó không?”.

Cô kiên định lắc đầu. “Không cần, chúng ta cùng nhau nấu”.

Anh không ngăn, đứng gọn vào cho cô 1 chỗ rửa rau.

Sau khi làm xong 1 món, hết muối.

“Ảnh, em canh bếp nha, anh đi mua muối”.

“Chờ 1 chút”. Cô bước nhanh ra, tìm trong ngăn kéo chùm chìa khóa, bỏ vào tay anh. “Cầm lấy”.

Anh nhìn vật kim loại trong tay, mỉm cười gật đầu.

 

*Notice : =”= Cái chỗ ra chợ… *lật bàn* Bạn ghét Lâu Vũ Tình lắm ồi nha, cứ hở 1 xí là lôi quốc ngữ, khẩu ngữ, thổ ngữ vô hành hạ bạn!!! Bạn “chuyển” nó về thành “khẩu ngữ Việt Nam” luôn =)) Mọi người ko thích thì góp ý, bạn sửa. 

6 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 9.1]

  1. chi co tinh yeu moi lam nguoi ta yeu doi nen yeu nguoi,moi muon cung ben nhau moi giay phut khong roi,cam on ban da tiep tuc post,truyen nhe nhang va de thuong,thanks

    • =”= cái khẩu ngữ ĐL nó hành hạ t.y mấy tiếng đồng hồ mới hiểu được… sau này ko làm tr của bà LVT nữa, hở 1 chút là lôi ra hành t.y

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s