Nhật ký chia tay – [Chương 9.3]

Cô không quên ngày anh xuất ngoại, 1 ngày số trời, 1 ngày đau lòng.

Thật ra, như vậy là đủ rồi, trước khi chia lìa, còn có thể có được sự ôn tồn cuối cùng, có thể cười mà nói với anh ‘hẹn gặp lại’, đây không phải là mong ước trước nay cô vẫn cầu đó sao? Không thể tham lam hơn.

Cô đã hạ quyết tâm mặc kệ 3 năm, 5 năm hay nhiều hơn, cô vẫn sẽ chờ anh trở về. Nếu khi đó, trong lòng anh vẫn không có ai chiếm giữ, vậy cô sẽ cùng anh, 1 lần nữa tìm đến nhau.

“Alo?”.

“Ảnh, là anh”. Kẹp ống nghe vào tai, 1 bên tìm kiếm tư liệu. “Anh không ghé qua, em nhớ phải ăn, đừng có nhịn đói đó. Sáng anh có nấu nồi canh gà trên bếp, đừng quên ăn”.

“Dạ”.

“Còn nữa, thời tiết âm u, tối nay có khả năng mưa, nhớ lấy quần áo ngoài ban công vô, nếu có ra ngoài phải nhớ mang ô theo nhé”.

“Dạ”.

Dặn dò thật lâu, rốt cuộc anh phát hiện cô im lặng tới lạ thường. “Ảnh?”.

“Không có việc gì. Anh không cần lo lắng, em sẽ ổn thôi”.

“Vậy là tốt rồi…”. Mơ hồ cảm thấy cô có gì đó hơi kì lạ, nhưng hiện tại anh không được nghĩ nhiều. “Vậy, anh đi làm việc nhé…”.

“Ừm, anh đi đi!”.

Gác điện thoại, trong lòng nổi lên bất an, vì cách nói chuyện của cô trong điện thoại vừa rồi…

Không thể tập trung, anh thở dài, buông tấm phim X quang trong tay. “Cô Hà”.

“Có?”.

“Trong mấy bài tình ca, các cô gái thấy bài nào là lãng mạn nhất?”.

Y tá Hà nhíu mày, chu môi suy nghĩ.

“Anh định hát tình ca tặng bạn gái à?”. Khó có được cơ hội, sao có thể không tranh thủ trêu chọc bác sĩ Nhậm nghiêm nghị thường ngày chứ? Thật muốn nhìn thử bộ dáng anh ấy học mấy cậu choai choai 17 18 tuổi hát tình ca đó nha!

Gương mặt anh tuấn dần trở nên khốn quẫn. “Cô ấy thấy… Đó là chuyện lãng mạn”.

“Đúng là lãng mạn mà”. Chị gật đầu tán thành. “Chọn bài “Đàn ông không nên làm phụ nữ rơi lệ” đi! Bài này lúc vừa ra, tiếng ca thâm tình day dứt, từng làm cảm động không ít cô gái ngây thơ như tụi em”.

Anh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

 ♥

Những ngày tươi đẹp, bao giờ cũng tới lúc phải chấm dứt.

Không cần xem lịch, trong lòng cô cũng biết.

Giống như đồng hồ cát, từng hạt cát tuôn chảy ngọt ngào, theo thời gian trôi đi, tới hôm nay hoàn toàn chảy hết.

Hôm nay, anh sẽ không tới đây, sau này mỗi ngày cũng sẽ không, chỉ còn 1 mình cô, cô đơn sống tiếp.

Anh từng nói, tương lai khó có thể đoán trước, anh sẽ không nói ‘hẹn gặp lại’ với cô, cũng không muốn cô đi tiễn.

Cho nên, anh dặn dò cô chăm sóc bản thân, dặn dò những việc vặt trong cuộc sống, nhưng không buồn dặn dò tình cảm của bọn họ 1 câu.

Cô buông tay, muốn anh hãy an tâm mà đi, không cần lo lắng cho cô.

.

.

.

Thời gian đã trôi qua bao lâu, cô không buồn tính, quả nhiên như anh đã đoán trước, không lâu sau, mưa tí tách rơi xuống, càng lúc mưa càng to…

Từng giọt nước mưa uốn lượn chảy qua cửa sổ, cô ngồi ở vị trí như trước, ngón tay vô thức chạm vào mặt kính, viết viết vẽ vẽ vẫn là 3 chữ khắc cốt ghi tâm – Nhậm, Mục, Vũ.

Nhớ rõ – anh và cô, cũng chia tay trong một ngày mưa như thế này, đúng không?

Ngày đó, cũng là ngày 15.

Khoảng cách từ đó tới hôm nay, vừa vặn tròn 3 tháng. Khác biệt là, lúc này đây, anh đã hoàn toàn tách khỏi sinh mệnh của cô.

Nhưng, thật sự cứ để anh ra đi như vậy sao? Anh thậm chí, chưa từng mở miệng muốn cô chờ đợi anh.

Cứ như vậy không rõ là chấm dứt hay chưa, thật sự cô có thể cam tâm sao? Nếu không nói hết toàn bộ suy nghĩ trong lòng cho anh biết, sau này, cô nhất định sẽ hối hận!

Nghĩ đến đó, cô nhảy dựng lên, vọt đến bên điện thoại, ngay cả tự hỏi cũng không kịp liền nhanh chóng nhấn dãy số, nhưng chỉ có tiếng hộp thư thoại chết tiệt đáp lời.

Cô nóng vội gọi điện tới bệnh viện, chuyển tới văn phòng anh.

Đáp án vẫn là. “Anh ấy đến sân bay, xin hỏi chị vì sao tìm… Alo? Alo?”.

Cô không có tâm trạng nghe tiếp, lập tức gác máy xông ra ngoài.

Chỉ mong là kịp, chỉ mong tới vẫn kịp! Vũ, chờ em!

Bất chấp nước mưa táp thẳng vào mình, Lương Tâm Ảnh vội vàng đến sân bay, hỏi khắp nơi mới biết được chuyến bay đi London đã cất cánh từ 10 phút trước.

Lòng cô lạnh băng.

Cuối cùng… Vẫn là muộn màng.

Không có dũng khí giữ anh lại, không có dũng khí nói ‘hẹn gặp lại’ với anh, cũng không có dũng khí nói cho anh biết cô yêu anh nhiều thế nào… Sự yếu đuối của cô, liền ngay cả cơ hội được tiễn bước anh đi, cho anh 1 chiếc hôn tạm biệt cũng vuột mất!

Thất hồn lạc phách ra khỏi sân bay, cô thậm chí không thể phân biệt phương hướng; không phải vì mưa, mà là không mang tâm, nên không thể tìm thấy phương hướng.

Cô thật hối hận! Nếu có thể sớm tích cực tranh giành hạnh phúc mà không phải chờ đợi tiêu cực, cho dù không giữ được anh, ít nhất cũng làm cho anh hiểu được sự chờ đợi và thâm tình của cô, anh ra đi cũng có thể vui mừng chút.

Cô không biết mình ngơ ngác bước đi trong bao lâu, hồn phách đi lạc không mục đích, sớm về trễ về cũng có gì khác, căn phòng trống vắng lạnh lùng, đã không còn ai chờ đợi cô nữa.

Căn nhà thiếu bóng anh, không còn là nhà.

 

 

 

 

Hoàn chưa hở các nàng? 

7 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 9.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s