Nhật ký chia tay – [Chương 9.4] (Hoàn)

“Em đi đâu vậy? Làm anh lo muốn chết!”. Tiếng nói lo lắng, xuyên thấu qua tiếng mưa rơi, lọt vào ý thức đang hoảng hốt của cô.

Hoàn hồn nhìn lại, trước cửa nhà, là thân ảnh mỏng manh đứng lặng dưới ánh đèn đường –

Theo lẽ thường cô phải kích động chạy lại ôm chặt lấy anh mới đúng, nhưng 1 khắc đó, cô vẫn đơ người tại chỗ, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Là ảo ảnh sao? Hay là –

Nếu cô chạm tay vào, có thể sẽ biến mất hay không?

“Anh – không đi?”. Giọng nói, run run làm người ta đau lòng.

“Đi? Đi đâu?”. Anh mờ mịt hỏi lại.

“Chị y tá nói… Anh ra sân bay…”.

“À, anh tiễn đồng nghiệp đi”. Hình như hiểu ra gì đó, anh nhíu mày hỏi. “Anh chưa nói cho em sao? Anh nhường cơ hội tu nghiệp lần này cho đồng nghiệp rồi”.

“Vì sao?”. Cô nhất định là ngu ngốc! Đến đó rồi mà còn hỏi.

“Còn hỏi vì sao? Đêm đó… Anh đã nói rồi mà”. Máy bay chắc chắn không chở nổi nỗi vướng bận quá sức nặng nề của anh, có cô ở đây, làm sao anh có thể bay cao, có thể đi xa?

“Lúc nào?”. Cô còn đang đắm chìm trong cảm giác được mất lẫn lộn, đầu óc không thể vận hành bình thường.

“Là… Là đêm chúng ta thân mật đó”. Anh lí nhí.

“Anh nói gì?”. Nhớ mang máng, hình như lúc đó anh có nói gì bên tai cô.

“Anh nói, anh không đi, ở lại với em, được không?”. Vì cô, ngay cả bác sĩ anh còn có thể không làm, huống chi chỉ là 1 cơ hội đi nước ngoài tu nghiệp bé nhỏ không đáng kể.

“Được!”. Cô vừa khóc vừa cười trả lời, nhào vào lòng anh, dùng sức ôm lấy anh.

Tuy rằng phản ứng có chút trì độn, nhưng chung quy vẫn giống như anh mong đợi.

“Em ướt hết rồi…”. Anh đau lòng che chở cô, chắn mưa cho cô. “Em đi đâu vậy? Sao trễ thế này mới về? Không phải anh đã dặn nhớ mang ô theo sao?”.

“Anh cũng đâu có mang”.

“Anh nghĩ anh muốn cảm nhận tâm tình của em khi đứng chờ anh dưới mưa lúc đó”. Thì ra, là đau như thế, hoảng loạn như thế.

“Em ra sân bay tìm anh… Anh thì sao? Không phải đã nói hôm nay không tới?”.

“Vậy, em ra sân bay, là muốn nói gì với anh?”.

“Em muốn nói – ”. Cô ngước mặt, nói rất khẽ rất khẽ. “Em đã bỏ việc rồi, anh có muốn nuôi em không?”.

“Vậy – ”. Anh nở nụ cười, mắt lấp lánh nước, không biết là mưa, hay là nước mắt. “Anh tới để nói cho em, anh đã tìm được 1 cửa hàng mặt tiền, bên trong và cảnh quan bên ngoài rất đẹp, thật thích hợp để mở quán cafe, muốn hỏi em, có nguyện ý làm bà chủ của nó không?”.

Anh tin tưởng, nhất định cô sắp khóc, vì giọng cô mỏng manh run rẩy hỏi. “Anh là đang cầu hôn sao?”.

“Không phải”. Cả 2 đều ướt sũng, cô chắc không thể thấy lãng mạn đi!. “Ảnh, anh hát cho em nghe nhé?”.

“Hát?”. Hát nhạc con nít sao? Cô rất muốn nói anh đừng phá hư không khí…

“Ừm”. Anh dừng 1 chút, nhẹ giọng xướng lên.

“Tin tưởng anh, không hối hận vô cầu, anh nguyện làm em buông tha cho hết thảy, đàn ông không nên làm phụ nữ rơi lệ, ít nhất anh sẽ cố hết sức, tin tưởng anh, đừng né tránh, anh nguyện cùng em đi đến cuối cùng, đàn ông không nên làm phụ nữ rơi lệ, ít nhất anh sẽ cố hết sức, tin tưởng anh…”.

Lương Tâm Ảnh không nói nên lời.

Cô tin tưởng, nước mắt cô rơi nhất định còn nhiều hơn so với mưa đêm nay.

Không cần bài hát nói lên điều gì, anh đã dùng hành động chứng minh cho cô, anh vì cô mà buông tha cho tất cả, theo cô đến chân trời góc biển, vì cô mà chống 1 mảnh trời xanh, chắn đi toàn bộ mưa gió…

“Tuy rằng anh không phải đang cầu hôn, nhưng mà… Lãng mạn làm em thật muốn gả cho anh”.

A? Như vậy là lãng mạn? Anh chỉ cảm thấy lạnh run lên thôi.

“Vậy, em có thể trao cho anh đáp án đó, sau này bổ sung nhẫn được không?”.

Cô nở nụ cười, lệ lần này rơi, là vì quá vui mừng mà khóc. “Lại thêm 1 cái hôn, là có thể”.

Anh không chần chờ, thân thiết quấn quít hôn cô.

Hát tình ca trong mưa, hôn, cộng thêm cầu hôn.

Anh cuối cùng rút ra được 1 công thức tình yêu như vậy.

Có lẽ, đây sẽ là lần lãng mạn duy nhất đời này của anh, nhưng để cho cô – khắc cốt ghi tâm.

Chia tay tròn 3 tháng, cô rốt cuộc hiểu được, mọi thứ yêu và lãng mạn cô muốn, thủy chung dừng lại ở khoảnh khắc lúc ban đầu, chân thật và đẹp nhất.

Nên đem quyển nhật ký đó khóa lại ném đi, những ngày không có anh tới hôm nay chính thức chấm dứt.

Vươn 2 tay, chặt chẽ nắm lấy phần tình cảm chân thành, cô biết, lần này cô sẽ không dễ dàng buông tay để nó ra đi –

.

.

.

Radio đêm khuya, có 1 bức thư được đọc lên thế này –

Lời giữa mùa hạ, anh khỏe chứ!

Đây là lần thứ 2 tôi gửi thư, bởi vì anh nói nếu có 1 ngày tôi có thể cùng cô ấy bên nhau tới bạc đầu, đừng quên gửi thư cho anh để anh chúc mừng, cho nên – chúc mừng tôi đi!

Đúng vậy, tôi và cô ấy đã hợp lại, vào 1 ngày mưa sau 3 tháng chia tay.

Cô ấy thích lãng mạn trong mưa, cho nên tôi ở bên cô ấy dưới mưa.

Cô ấy thích tình ca lãng mạn, cho nên tôi hát tình ca trong mưa.

Cô ấy thích hôn trong mưa thật lãng mạn, cho nên dù tôi lạnh tới muốn gọi cứu mạng, vẫn hát tình ca trong mưa, rồi hôn cô ấy.

Vì thế cô ấy cảm thấy thật lãng mạn mà muốn gả cho tôi.

Anh cảm thấy những chuyện đó có lãng mạn không? Tôi chỉ nghĩ được thế này : ai mà cũng nghĩ như thế, chắc bác sĩ tụi tôi tụ tập thắt cổ tập thể cho mọi người xem.

Aizzz! Tôi vẫn thật sự thiếu mất ước số lãng mạn đúng không?

A, đúng rồi, đúng rồi! Sau này tôi mới nhớ, tôi còn chưa nói yêu cô ấy – ừm, được rồi, được rồi, thật ra dã quên, mắc mưa đầu óc hồ đồ rồi.

Nhưng tôi nghĩ, cô ấy biết, vì cô ấy rốt cuộc không hỏi vấn đề “Anh yêu em hay không yêu em?”.

Tôi tính đêm nay sẽ chính thức cầu hôn cô ấy lần nữa, đeo lên tay cô ấy chiếc nhẫn tôi chuẩn bị đã lâu, lúc này đây, tôi nhất định sẽ nhớ rõ chuyên chú nói với cô ấy. “Anh yêu em!”.

Chúc phúc tôi đi!.

 

Hết chương 9.

[Toàn văn hoàn]

Hoàn rồi, hoàn rồi a! Dự án sắp tới : Truyện ma! Ai thích truyện ma thì vào đọc nhé ;)

48 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 9.4] (Hoàn)

  1. ờ, tình hình là ta có thể đề nghị nàng một việc đc ko? Mấy chap tâm sự của Vũ ca, nàng lồng bài seven years of love của Kyuhyun vào nghe thử, nếu hợp thì nên để nghe cùng, vì bài đó vs mấy dòng tâm sự của Vũ ca là cùng tâm trạng

    • có nhiều người thấy bất tiện khi đọc truyện mà nhạc cứ vang lên bạn à, mình nghĩ có mở nhạc trong lúc đọc hay không thì tùy ý thích mỗi người thôi, bạn có thể vừa đọc vừa mở nhạc ở 1 trang khác cũng được mà ^^

  2. hay mình đọc hết bộ rồi cảm thấy tâm lý nhân vật bạn miêu tả rất sâu sắc từng lời văn của nhạn vật làm mình đọc 1 chương lại muốn 1 chương thế là cứ tới tới tới khi kết thúc nào mình ko hay chỉ cảm nhân sao mà ấm áp ngọt ngào thế hạnh phúc bình yên là thế kg cần pải hoa mỹ văn vẻ thanks bạn nhiều nhé , mình sẽ đọc thêm mấy bộ khác nữa của nhà nữa , mình có dịp đọc bộ tướng quân ôm ngủ với rồi cũng rất hay

  3. Lai vua doc xong truyen nay cua em , that la hay ! Sau khi chia tay xong moi thay ro long minh da yeu nguoi ay sau dam biet bao ! Truyen nay that la mot bai hoc rat hay cho cac doi tinh nhan nha ! Thanks em Haran nhieu nhieu !

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s