Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Phiên ngoại 4]

Phiên ngoại : Trần Dũng (4)

Lâm Mi tới là muốn quay về, nhưng tôi không thể đáp ứng cô ta, cuối cùng cô ta khóc lóc rời đi, tôi nghĩ, lần này cô sẽ hoàn toàn rời khỏi cuộc đời tôi. Bàn tay hơi đau, tôi giơ lên xem, đỏ rực và nóng rát, ngay cả vân tay cũng đỏ, giống hệt dấu vết đã in trên mặt Lâm Mi, không phải màu sắc bình thường mà da nên có. Tôi đánh cô ấy, trong cơn tức giận tột độ tôi đã đánh cô gái mình yêu nhiều năm, luôn nghĩ sẽ kết hôn, nắm tay nhau đến già!

Tôi, khổ sở quá. Nhớ lần trước cô ấy đến, vừa khóc, vừa cười với tôi. “Anh Dũng, anh từng vì cứu em mà bị thương, có phải nếu em cũng bị thương vì anh thì anh mới tin em thật lòng không?”. Nói xong, cô găm dao xuống, máu văng khắp nơi, Lâm Mi cố chấp, cách làm cũng tự cho là đúng, nhưng cô ấy không biết, máu tươi và tình cảm không thể sánh ngang nhau, cũng như tình yêu của tôi dành cho cô ấy và tình yêu của cô ấy dành cho tôi cũng không giống nhau, cái cô ấy cần tôi không thể cho, còn cái tôi muốn cô ấy khinh thường không cần.

Tôi tâm niệm mở quán ăn sinh sống, dù không có được tên tuổi lớn cũng thỏa mãn rồi, không cần cô ta lấy sắc lừa tiền, làm người ta khinh thường, cho dù cô ta có lấy máu ra thề trên danh nghĩa tình yêu cũng thế cả thôi. Chúng ta không phải đạo tặc sống mái với nhau trên phim ảnh.

Nhưng mà, sao tôi lại có thể kéo cả Ân Sinh liên lụy vào chuyện này? Không có thời gian suy nghĩ vấn đề đó. Cơ thể trong lòng mềm mại thơm tho, làm người ta ý loạn tình mê, trong không gian sực nức mùi rượu, tôi hôn lên gương mặt cô ấy, lên ngực cô ấy, mơ mơ màng màng nghĩ : uống không giỏi cái gì, thì ra là chân nhân bất lộ tướng. Xem, cô ấy tỉnh thế kia cơ mà, tôi cũng không có say đâu! Tôi biết hiện tại mình chuẩn bị làm gì. Tiểu Mi, đường cô cô cứ đi. Xa cô rồi, tôi vẫn có thể hạnh phúc như cũ, rất thoải mái, rất… vui vẻ.

Chân khóa ở thắt lưng tôi, cánh tay vòng ôm lấy tấm lưng tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa sáng diễm lệ, Ân Sinh thì thào trong vô thức, nhịn không nổi nữa, thẳng lưng, vừa mới chiếm đất công thành, sự mềm mại chặt chẽ vây quanh làm tôi rên rỉ thành tiếng, ý thức tan rã, thú tính trỗi dậy, tôi muốn nhanh hơn, tôi muốn chiếm lấy. Động tác từ chậm chuyển nhanh, thân thể xinh xắn đó làm tôi điên cuồng, nhân cái gì, quả cái gì, thiên trường địa cửu cái gì, dịu dàng thắm thiết lãng mạn là kẻ ngốc nói mê, ngay lúc này chỉ có 2 con thú bị thương liếm miệng vết thương cho nhau. Thời điểm cao trào, trước mắt tôi là 1 mảnh trắng sáng, tôi nhìn gương mặt tinh xảo của Lâm Mi dần dần đi xa, như ánh sáng của màn ảnh TV, chậm rãi, chậm rãi biến mất không còn dấu vết. Hoảng hốt, tôi vẫy tay với cô. “Tiểu Mi, tạm biệt”.

.

.

.

Tôi tỉnh lại, Ân Sinh vẫn còn đang ngủ, thân mình trắng trẻo trần trụi cuộn tròn trong tư thế bào thai. Trên mặt cô ấy vẫn mang theo 1 tia dấu vết sau khi lên đỉnh, tôi muốn chạm vào gương mặt ấy, nhưng cuối cùng vẫn không làm, xoay người xuống giường, đi mua đồ ăn sáng.

Không phải tôi muốn chạy trốn, chỉ là, không biết đối mặt với cô ấy như thế nào.

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s