Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 22]

Chương 22 : Giữ lấy và vứt bỏ

“Anh Dũng gây tai nạn giao thông trên đường từ ga về nhà, xe anh ấy đâm vào một chiếc Charade Đài Loan, chị yên tâm, anh ấy không sao cả, nhưng lái xe bên kia bị thương, xuất huyết trong, hôm nay đã mổ lần hai, cậu bồi bàn ngồi cùng xe với anh ấy, là cậu nhóc Lượng Lượng, bị vỡ lá lách, cầm cự đến hôm qua vẫn phải cắt bỏ, vừa mới tỉnh lại”.

… Trời nắng bỗng có sét đánh xuống, đầu tôi ong ong, muốn hỏi hiện tại Trần Dũng thế nào nhưng mở miệng vẫn nói lời ghen tuông được. “Lâm Mi đâu? Cô ấy không ở đó sao?”. Nói xong lại hối hận, tốt xấu gì cũng còn danh phận vợ chồng, trong cơn khốn đốn không lo lắng cho an nguy của người ta mà còn cố tình gây sự, đúng là vô tình bạc nghĩa.

Mặt tôi nóng lên, ngượng ngùng, hy vọng có thể phân bua một phần, nhưng khi định giải thích thì mới nhận ra ghen tị oán hận có nói thế nào cũng chỉ là ghen tị oán hận thôi.

“Gì? Liên quan gì đến cô ta?”. Không biết tôi khó xử, Tiểu Kiếm vội vã ngắt lời, phản bác. “Cô ả thiếu đạo đức đó, tống tiền anh Dũng còn làm được, nếu anh ấy không ngại thì đã lôi cô ta ra tòa, hận cô ta còn không hết sao có thể liên lạc với cô ta được, hơn nữa cô ta khôn lanh lắm, thấy có chuyện không may là chạy còn nhanh hơn thỏ, em nói thật với chị, con người cô ta…”. Tiểu Kiếm đột ngột dừng lại, nhận ra mình hớ miệng, hùng hùng hổ hổ biến thành sợ hãi. “Chị dâu, anh Dũng chưa kể cho chị nghe sao?… Chị dâu à?”.

Tôi không trả lời, thậm chí không thể thốt ra tiếng, từng chùm pháo nổ đùng đoàng bên tai biến tôi thành đứa câm điếc, kinh ngạc cầm điện thoại, cho đến tận khi cúp máy, tôi vẫn trợn tròn mắt, trừng trừng nhìn mọi thứ, nhìn đến khi nào vạn vật hóa hư không thì thôi.

“Ân Sinh!”. Anh ta lay vai tôi. “Xảy ra chuyện gì?”.

Đúng vậy, xảy ra chuyện gì? Một câu hỏi, đầu óc bắt đầu rung chuyển : Trần Dũng nợ tiền, Trần Dũng đâm xe, Trần Dũng gặp tai nạn, Trần Dũng không ở cùng Lâm Mi, chuyện gì đã xảy ra đây?

Lòng tôi bốc lửa, từng chút từng chút một cháy lan khắp mọi thứ. Chờ bình tĩnh lại, tôi đẩy người trước mặt ra, nghiêng ngả lảo đảo đến tủ quần áo, nhét mọi thứ vào vali, nhưng lại bị anh ta ngăn cản.

“Ân Sinh, em đừng làm anh sợ”.

Tôi ngẩng đầu, gạt tay anh ra, ánh mắt đỏ hồng. “Hải Phi, em, em phải quay về”.

“Sao?”. Anh ta đóng vali lại, không cho tôi động đậy. “Sao lại thế này, em từ từ kể anh nghe”.

Tôi đưa tay ôm mặt, nuốt nước bọt, giọng run rẩy. “Anh ấy gây tai nạn giao thông, chết người rồi”.

“Chết rồi ư?”.

“Đang trong phòng mổ”.

“Bệnh viện nào?”.

“Bệnh viện số năm”.

Buông tay, anh không ngăn nữa, không nói gì rút điện thoại ra ngoài sân phơi đồ gọi, khi quay vào, mặt anh đanh lại như sắt thép. “Anh ta có mua bảo hiểm tai nạn xe cộ không?”.

“Không, chỉ mua bảo hiểm đi lại thôi, trước lúc về nhà anh ấy còn nói chưa đóng đủ, về sẽ đóng cho xong”.

“Hiểu rồi”. Câu trả lời của tôi giúp anh ta hạ quyết tâm, chỉ đáp lại có thế, Lý Hải Phi nhăn mặt trực tiếp ném vali của tôi vào tủ. “Ân Sinh, em không được về”.

“Cái gì?”. Tôi không hiểu, vì sao tôi không được về?

“Anh có bạn làm việc ở bệnh viện số năm, vừa hỏi sơ qua, người bị đâm trúng 45 tuổi, xuất huyết màng não, đã lâm vào hôn mê sâu, đang cắm máy thở, không có dấu hiệu tỉnh dậy, ngày hôm qua có hai chỗ tiếp tục chảy máu, phải mổ lần hai, nhưng vì mất quá nhiều máu nên khả năng thành công không cao”.

Một đống thuật ngữ ngành y làm tôi lùng bùng, chỉ có sáu chữ cuối là rõ nghĩa : khả năng thành công không cao. Vậy chẳng phải là… Tôi lắc đầu, không muốn nghĩ đến đó, tôi lại xoay người lôi vali ra, nó ở phía sau, hận chính mình sao không có tay dài hơn.

“Ân Sinh!”. Anh ta lại tiếp tục ngăn cản, anh nhìn tôi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc. “Em quên em đã nhận công tác chính thức ở đây sao, vừa nhận công tác đã bỏ đi là không được”.

Vì công việc ư? Cái cớ đó gượng ép quá đấy, nhưng tôi không lòng dạ nào nghĩ lại, lách qua anh, tiếp tục thu dọn hành lý, vừa làm vừa nói. “Không tốt cũng phải nghỉ, Hải Phi anh đừng lôi kéo em nữa, em phải về, phải về ngay”.

“Không được!”. Cuối cùng anh ta cũng nổi nóng, đoạt lấy vali ném ra xa, rống lên. “Em nghe lời đi, đừng giả bộ ngớ ngẩn!”.

Tôi chưa từng thấy Lý Hải Phi tức giận như vậy, vốn đã sốt ruột còn thêm phần sợ hãi, nước mắt bắt đầu không khống chế được ào ào tuôn ra. Thấy tôi khóc, anh ta thở dài bỏ cuộc, vò tóc, Lý Hải Phi ấn tôi ngồi xuống giường, thanh âm dịu đi. “Vừa rồi anh hoảng quá, đừng khóc, đến đây, lau nước mắt đi”. Khăn tay bịt kín tầm mắt, lau xong nước mắt cho tôi, anh ta ôm lấy tôi trầm tư một hồi lâu, chậm rãi mở miệng, thành khẩn. “Ân Sinh à, ngày trước em thường hỏi anh vì sao ba năm không chạm vào em? Đồ ngốc, sao không suy nghĩ gì cả, đương nhiên là vì em. Khi đó chúng ta nghèo, cho dù yêu em say đắm cũng không thể tỏ ra, chỉ muốn bảo vệ em thật tốt, chính là không biết phải làm thế nào, cho đến một ngày anh nghe đồng nghiệp bàn luận với nhau : một cô công nhân bị thai ngoài tử cung, khi đưa tới đã hấp hối rồi, mới 20 tuổi thôi, bạn trai cô ấy đứng ngoài cửa khóc tới té xỉu, thật ra nếu bọn họ đến sớm hơn một chút đã không có việc gì, nhưng do không có tiền nên cuối cùng đành chấp nhận cái chết. Lúc ấy anh nghĩ, anh hiểu được mình nên làm gì, bảo vệ em nghĩa là không thể chạm vào em, trừ phi công thành danh toại, nếu không sẽ không chạm vào, có khó chịu cũng không thể chạm vào”.

Tôi nhúc nhích người, muốn tránh khỏi, chuyện tám trăm năm trước nghe không thấy thoải mái lắm, giống như cơn mưa bỗng đổ xuống từ bầu trời, nó xuất hiện là một sự sai lầm.

“Đừng trừng anh, anh nói chỉ muốn tốt cho em thôi, bảo bối anh vất vả bảo vệ không thể chịu tội, lúc trước anh nghèo khổ, rất nhiều thứ anh đành bó tay bất lực, nhìn em kết hôn, nhìn em nắm tay người khác, cũng chỉ có thể cắn răng nuốt xuống, để cho tên khốn đó chiếm hết mọi thứ, giờ đây em sống không hạnh phúc, em không thấy rõ tình thế, anh ở đây, anh sẽ chăm sóc em, không thể không giúp em!”.

“Biết hôn mê sâu là cái gì không, biết xuất huyết màng não là cái gì không? Nói cho em biết, cho dù có phẫu thuật thành công, 90% cũng sẽ sống đời sống thực vật, nếu như thế thì em phải làm sao?”.

“Anh là bác sĩ, tai nạn như vậy anh thấy rất nhiều rồi, người bị đâm thì thống khổ, còn người đâm phải anh ta thì sao, nói cho em biết, sự thống khổ của họ không hề ít hơn người bị đâm bao nhiêu đâu”.

“Bảo hiểm chỉ chi trả sáu vạn, bản thân các người thì phải bồi thường bao nhiêu tiền, còn phải hầu tòa vài năm, chạy chọt cảnh đội pháp viện? Nếu người kia chết, ngược lại bồi thường ít hơn, nhưng nếu anh ta không chết thì phí chăm sóc, phí chữa bệnh, phí tàn tật, phí bồi thường cho gia đình người đó, Ân Sinh à, là cái hố không đáy!”.

“Thế giới này không có tiền là không được, nợ quàng vào thân không thể chỉ nói mà cho qua được, quyền thế ngập trời, giàu có kinh người thì không sao, chứ chỉ là dân đen làm sao có nhiều tiền đến vậy? Anh không muốn đề cập tới thôi, báo chí đăng bao nhiêu bài về những vụ án như vậy rồi, nhiều gia đình tan tác cũng vì thế, nhiều công ty đóng cửa cũng vì thế, tan cửa nát nhà, vợ chồng con cái ly tán, Ân Sinh em tỉnh lại đi, Trần Dũng xong rồi, anh ta gây chuyện lớn rồi!”.

“Em ngàn lần vạn lần không được quay về, dù sao cũng đã chia tay, đừng lo lắng cho anh ta nữa, cứ ở lại đây, không bao lâu sẽ xong thủ tục ly hôn, tai họa lần này sẽ không dính dáng gì đến em”.

Anh ta tạm dừng, tay ôm chặt thắt lưng tôi, ấn đầu tôi tựa vào bờ vai anh ta. “Ân Sinh, mấy tháng nay anh cứ suy nghĩ mãi vì sao anh muốn ở bên An Kì, là vì tiền, vì quyền, vì muốn chắc chân ở thành phố này sao? Vậy hiện tại đã có tất cả thì còn vì cái gì đây? Sinh nhật anh ngày đó, sau khi chia tay em, An Kì kéo anh đi ăn sushi ở khách sạn sang trọng, mỗi món giá tới 1200 tệ, cả bàn đầy món ăn mỹ vị tinh xảo, em có biết lúc đó anh nhớ đến gì không? Là mì thủ công! Toàn bộ đầu óc đều nghĩ về mì thủ công nằm trong cái hộp giữ ấm em đưa! Lúc ấy thiếu chút nữa anh nhỏ nước mắt, thật sự hối hận lắm, người anh yêu, sao có thể dâng cho người khác!”.

“Ngày đó em nói cho anh biết Trần Dũng phụ em, nói thật nghe được tin tức đó, anh lập tức quyết định chia tay với An Kì, đây là cơ hội ông trời cho anh, nếu bỏ qua sẽ không có thuốc nào cứu được anh nữa. Huống chi hiện tại anh ta gây ra chuyện, em yêu cầu ly hôn là hoàn toàn hợp lý, không ai có thể ngăn cản. Ân Sinh, em nghe anh đi, mau chóng hoàn tất thủ tục ly hôn với anh ta, ở lại đây, ở lại bên anh, anh thề sẽ yêu thương em, chăm sóc em cả đời!”.

Nói dài dòng suốt một ngày rốt cuộc cũng xong. Xoay người mặt đối mặt, anh ta nắm tay tôi kề lên môi, hôn nhẹ, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi giống như chờ mong, giống như van nài. Vậy mà tôi không cách nào mở miệng được, cứ đờ đẫn như vậy nhìn anh ta. Dung mạo đoan chính đó từng chút từng chút một trở nên mờ ảo, đóa sen trắng tinh khiết dần hóa thành cây hòe dữ dằn nơi thâm sơn. Người này vẫn là Lý Hải Phi tôi từng quen thuộc, từng hiểu rõ, từng yêu sao? Anh ta coi An Kì là gì, là hình nhân sao? Hay nấc thang tiến lên danh vọng? Anh ta coi Trần Dũng là gì? Con chuột ngoài bãi rác ư? Hay chó rơi xuống nước? Ích kỷ! Tuy rằng luôn mồm nói là vì tôi.

Thực xin lỗi Lý Hải Phi, xin anh cứ giữ hết mọi thành công về mình đi! Trần Dũng là chồng tôi, cho dù tình cảm giữa chúng tôi gặp trắc trở, nhưng ở thời điểm như thế này, tôi Niếp Ân Sinh vẫn không có cách nào buông tay ra đi.

Tôi bỗng cảm thấy trống trải, cảm thấy mệt mỏi, bất chợt nhận ra người đàn ông này đã cách tôi quá xa, cho dù vai vẫn kề vai, tay vẫn chạm tay, tim không còn đập chung nhịp nữa, giữa chúng tôi đã là khoảng không chẳng thể vượt qua nổi.

Tôi thở dài thật nặng nề, gạt bỏ cánh tay, đi đến mở cửa, xoay người nói với Lý Hải Phi, nhoẻn miệng cười nhạt. “Trễ rồi, Hải Phi, An Kì còn đang chờ anh”.

 

Hết chương 22.

Advertisements

4 thoughts on “Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 22]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s