Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 36]

Chương 36 : Tổn thương tự tôn

157 cộng với 239 bằng…

Làm sao mới cử án mà không tề mi đây, còn tiếp tục thế này sớm muộn tôi cũng nổi điên.

Thu nhập của doanh nghiệp giảm, thu chi của công ty…

Hôm nay trời ấm, quên nói anh ấy mặc ít áo hơn, thím Trần chắc sẽ không ngốc đến độ còn mặc áo bông dày cộm ra ngoài chứ, tuy rằng không được bị cảm lạnh, nhưng cảm nóng cũng không được luôn.

Phí đãi khách vượt quá mức, nếu để cục thuế tra ra…

Trên lưng mẩn ngứa còn chưa khỏi hẳn, lát nữa đi ngang hiệu thuốc phải mua tuýp thuốc mỡ, chẳng thể nào khuyên được anh đến bệnh viện thì phải buộc anh bôi thuốc.

Tổng lợi nhuận…

Trần Dũng…

Rầm! Đập bút xuống bàn, tôi không thể viết tiếp nữa, trong đầu toàn là chuyện nhà, thế này mà làm việc chỉ sợ tính luôn cả chi tiêu trong nhà vào doanh thu công ty mất.

“Ân Sinh, ngẩn ra làm gì, về thôi”.

Nếu không có đồng nghiệp nhắc nhở, tôi còn không biết mình sẽ ngơ ngác đến lúc nào, lắc lắc đầu, thu hồi suy nghĩ xa xăm, cười cảm kích nhìn đồng nghiệp, cất báo biểu vào túi xách, mặc áo khoác đi ra ngoài. Báo biểu cuối cùng vẫn không thể xong, biết sao được, tối về làm tiếp vậy.

Vừa ra khỏi cửa công ty, chợt nghe còi xe, không cần rướn cổ cũng thấy được chồng tôi đang ngồi trong xe taxi, đeo kính râm đội mũ lưỡi trai che che giấu giấu khuôn mặt, ngoắc tôi, chậm rãi cười.

Đúng vậy, Trần Dũng tìm được việc mới – taxi lái ca đêm – công việc hiện tại của anh.

“Ân Sinh! Ân Sinh!”. Đè thấp giọng, anh gọi tôi, nhìn đông nhìn tây, trờ xe tới, cẩn thận tùy thời tôi lên xe là anh lập tức nhấn ga vọt đi. Thật là, một người đàng hoàng đón vợ tan tầm sao lại giống đi cướp ngân hàng thế này.

“Anh Dũng, anh…”. Chưa ngồi ngay ngắn, nói còn chẳng dứt được câu, xe đã ‘két’ một tiếng chạy đi, hậu tri hậu giác câu ‘chậm một chút’ cũng đã muộn, quay đầu nhìn lại công ty đã cách rất xa.

“Ân Sinh, hì hì hì, anh, anh tranh thủ thời gian, tiết kiệm thời gian thôi mà”. Nhìn vào gương chiếu hậu, anh cười cầu hòa, bỏ kính râm và mũ đi, Trần Dũng trầm tĩnh mân mê đầu ngón tay của tôi, tự giễu. “Thật như phim vậy, lái xe taxi phải vội vàng lắm mới có thể nắm được tay vợ thế này”.

Mệt sắp chết còn có tâm tình đùa giỡn, người này nếu không phải lạc quan quá độ thì chắc chắn trong lòng có việc, muốn cố ý che đậy. “Vậy anh còn đi làm làm gì, lại nhận ca đêm?!”. Rụt tay về, hờn dỗi, không thể trách tôi được, ai bảo Trần Dũng không chịu nghe tôi khuyên, bất luận thế nào cũng phải vất vả kiếm tiền bằng cái nghề này, một tháng nay cuộc sống của anh mất cân đối, chúng tôi lại biến thành Ngưu Lang Chức Nữ, anh đi làm tôi tan tầm, nếu không phải mỗi ngày anh đều kiên trì đến đón tôi thì ba mươi phút ngắn ngủi này cũng tan thành mây khói.

“Hiện tại việc khó tìm, em cũng biết chạy không biết bao nhiêu trung tâm việc làm rồi, bằng cấp của anh khó có được công việc lương cao, làm lái xe là kiếm tiền nhanh nhất rồi…”. Anh tựa vào ghế, lập tức đụng phải mẩn ngứa phía sau lưng, đau đến xuýt xoa nhưng vẫn không han thở, chỉ nắm chặt lấy tay lái, hít sâu, quẹt mấy giọt mồ hôi trên mặt. “… Cho nên Ân Sinh đừng bực, kiên trì thêm chút nữa, chờ có đủ tiền, anh sẽ, anh sẽ…”.

“Anh Dũng!”. Ngắt lời anh, tôi không muốn nghe nữa, giọng nói cật lực nhẫn nại run rẩy đánh vào lòng tôi, khiến nó đổ máu, đau thay cho anh. Anh Dũng, anh có thể không làm, có thể không phải chịu đựng mà!

Tôi quay đầu, chớp chớp mắt nhịn xuống sắp khóc, vừa hay nhìn thấy phía trước có hiệu thuốc, hô lên. “Dừng xe, dừng xe!”. Thậm chí chưa kịp chờ xe dừng hoàn toàn liền tiện tay mở cửa vội chạy ra ngoài, một lúc sau, ôm thuốc mỡ, cồn, i-ốt, bông băng gạc chạy trở về, không nói gì, trực tiếp lật áo anh lên, hạ lệnh cấm anh kéo nó xuống. “Ngồi yên! Không cho phép nhúc nhích!”. Phải bôi thuốc, một khắc cũng không thể chờ, anh Dũng, em lập tức bôi thuốc cho anh.

Năm phút sau.

“Em xem, chỉ là nổi một vài mụn nước thôi mà, em mua thuốc đắt tiền như vậy, tiền thuốc men chi loạn lên, giờ thì hết rồi, biết tới khi nào mua thuốc bổ uống được?”. Chậm rãi kéo áo xuống, thím Trần vẻ mặt nhăn nhó lên cơn như thường lệ, lải nhải bên tai không yên.

“Mụn cái gì, đó là nổi mẩn ngứa đó, hơn nữa mọc khắp cả lưng cực kỳ nguy hiểm, nếu còn chần chờ không bôi thuốc, em sẽ thành bà, bà, bà… gì đó, lại càng không hay ho”.

Tôi chẳng thể nào nói ra miệng hai chữ “quả phụ” được, ngẫm nghĩ.. Xùy xùy xùy, đại cát đại lợi, chồng tôi thân thể cường tráng, nhất định khỏe mạnh trường thọ trăm tuổi! Mà… từ khi nào Trần Dũng biến thành “của tôi” ấy nhỉ, tự dưng lại nghĩ ngay ra thế, quái dị!

“Tóm lại lần sau không được tiêu tiền loạn, da anh thô, không tất yếu bôi thuốc tốt”.

Nghe đấy, Trần Dũng tự ti lại chuẩn bị xuất hiện bệnh tự ngược, anh mà lên cơn thần kinh là thế nào cũng nghĩ ra vài chủ ý ngu ngốc, có thể sẽ xúc động nói với tôi rằng đồng chí Trần Dũng dễ nuôi, sống không cần ăn cơm ngũ cốc gì, hấp thụ ánh sáng và hít khí trời, thêm chút trấu là ổn? Càng nghĩ tôi càng tức, tên đàn ông này thật vừa đáng thương vừa đáng giận, sự hèn mọn rõ ràng đó xuyên thấu qua ngôn ngữ và động tác tiến đến đầu óc tôi, như ớt khô, nghe thấy mùi là đã ngạt chịu không nổi.

Chỉ là trời biết, tôi chẳng hề nghĩ như vậy chút nào, tôi là một người vô cùng bình thường, tôi chỉ nguyện cầu chồng tôi có thể đĩnh đạc cau mày hướng tôi chỉ đạo : vợ, anh bị mẩn ngứa, mau đi mua cho anh ít thuốc. Còn nguyện cầu anh có thể chỉ sau lưng rồi nói : vợ, chỗ này ngứa quá, gãi dùm anh.

Bất quá, tức thì tức, người ta luôn miệng tiết kiệm tiền dùm mình, tôi mà nói cái gì thì chỉ giống như chẳng biết phân biệt tốt xấu, một bụng ý kiến không có cách nào biểu đạt, thôi không nói nữa, hầm hừ quay về chỗ ngồi, hơn nữa ngày mới nghẹn ra một câu. “Chú ý lái xe, ngày mai về nhà nhớ uống nhiều nước đậu xanh vào!”.

Bà nội tôi từng nói nước đậu xanh lọc máu trừ độc, mụn nhọt mẩn ngứa uống nó là tốt nhất.

Tôi cúi đầu, thở dài ngao ngán, tật xấu của thím Trần nhà tôi thật là bó tay!

Xe vững vàng chạy về phía trước, thời gian rất lâu, chúng tôi chẳng ai nói gì, có thể cảm giác thấy tầm mắt nghi hoặc thỉnh thoảng lướt qua người tôi, miết thoáng nhìn, rồi lại dời đi. Tôi nghĩ anh biết tôi đang bực. Quả nhiên, không lâu sau Trần Dũng bắt đầu bắt chuyện.

“Ân Sinh à, hôm nay công việc có nhiều không?”.

“Không nhiều”.

“Cơm anh nấu xong rồi, em về nhà cắm điện hâm lại là được”.

“Ừ”.

“Bạn anh có giới thiệu cho anh mấy quán bar, sau nửa đêm trên đường vắng vẻ, anh phải đến đó cắm chốt chờ khách”.

“Ừ”.

“Anh thường chở khách đến mấy khách sạn, taxi luôn hỗn loạn, anh cân nhắc mấy ngày nay đi tìm người phụ trách của bọn họ, lại liên hệ thêm vài lái xe nữa, lập một tổ tự quản, nhận việc lại chia nhau, lượng khách cũng cố định”.

“Ừ, anh làm đi”.

Mặc kệ anh, tôi đáp hững hờ, cũng không phải không hiểu ý anh, nhưng trong lòng vẫn bị cái gì đó đè nặng trịch, có chút khó chịu.

“Aizz, bà xã, đừng phớt lời anh như vậy chứ”.

Thái độ lãnh đạm như thế, có kẻ ngốc mới không nhận ra. Trần Dũng rốt cuộc cũng chịu không nổi than vãn, ngữ khí ngượng ngùng đến tội nghiệp.

“Bà xã, bà xã?”.

“…….”.

“Bà….”. Đột nhiên, anh ngừng lại, im thin thít, giây lát trở nên lo lắng vạn phần. “Ân Sinh, mau, mũ của anh!”. Trong khi nói chuyện anh đã đeo kính râm lên, cầm lấy mũ tôi đưa, đội ngay lên đầu.

Làm cái quỷ gì, lại chuyện gì nữa đây? Chẳng thể hiểu nổi, dạo này anh càng lúc càng lạ, buổi tối mà còn đeo kính râm đội mũ, người dân lương thiện, giả làm xã hội đen?

“Nè, anh làm cái gì vậy?”. Tôi tức giận hỏi anh.

“Không có gì, vừa rồi thấy một người quen”.

Trời! Đây cũng là lý do?

“Người quen gặp thì chào một tiếng đi”.

“Không được, là tổng giám đốc của em và vợ ông ta”.

Anh vừa nói làm tôi nhớ ra, hôm nay xe của tổng giám đốc bị hỏng, sáng sớm lái xe đã mang đi sửa. Nhưng mà, cái đó và việc đội mũ có liên quan gì với nhau?

“Vậy vừa lúc xe ông ấy hỏng, anh có muốn đón khách không, hai chúng ta qua đưa họ”.

Không thấy có vấn đề gì, tôi tìm thân ảnh sếp tổng, quay kính cửa xe xuống hết nhìn đông rồi nhìn tây.

“Ân Sinh!”.

“A?”. Thắng kít, xe ngừng lại ven đường, Trần Dũng nhào qua phía tôi gần như làm cửa kính rung lên bần bật. “Không, không thể chở được!”. Ai da còn động tay? Văn nhân biến võ nhân, Trần Dũng, anh sao vậy? Đùng một cái tấp xe lại, không cho mở cửa, không cho chào hỏi, cuộc sống vốn đã vất vả căng thẳng khiến thần kinh của Trần Dũng loạn, đủ, quá đủ, tất cả phải chấm dứt, điên thì điên, tôi không về nhà, anh cũng đừng hòng đi làm, có cái gì thì nói hết trong đêm nay đi, chúng ta nói luôn một lần cho rõ!

Tôi hung hăng giãy tay anh ra, cầm nó lắc như điên, không cho chứ gì, tôi cứ mở, cứ mở đấy!

“Ân Sinh!”. Anh gào, tôi không nghe, tóm lấy cái mũ trên đầu, mạnh tay đoạt luôn cả kính râm.

“Ân Sinh, em làm gì vậy!”. Bắt lấy tay tôi, định ngăn tôi lại, đôi mắt ngập đầy hoảng hốt và mịt mờ, vẻ mặt vô tôi là đáng ghét nhất, thật muốn, thật muốn… tát cho anh một cái!

“Buông ra!”.

“Không buông, Ân Sinh, nói đi, ai chọc giận em, em nói đi!”.

Biết rõ còn giả vờ, muốn chọc tôi tức chết mà!

“Anh giả trang cái gì, không phải anh thích nổi điên sao, được, cả hai cùng điên luôn đi!”.

“Anh giả trang?”. Anh sửng sốt, ánh mắt nhìn tôi giống như rất bi thương.

“Anh dám nói anh không có?”. Cắn chặt răng, trừng trừng nhìn anh, nhưng sâu trong đáy lòng tôi chợt nhận ra : tiêu rồi, tôi hình như đang sợ anh.

Đúng vậy, Trần Dũng trong mắt đầy tơ máu, mái tóc lốm đốm sợi bạc, sắc mặt xanh xao, cặp lông mày đen nhíu chặt lại đang làm tôi sợ, tôi sợ anh giận đến bệnh, giận đến thương, giận đến cao huyết áp. Nhưng việc đã đến nước này thì không có đường lui, lời nói ra như bát nước đã hắt đi, mấu chốt là không được nhận thua, dù thế nào cũng phải kiên trì hướng về phía trước.

Tôi bị buộc xuống nước. “Dù sao, dù sao thì anh cũng điên rồi! Không có việc gì cứ đi kiếm chuyện!”. Tuy nói thế nhưng sự hung hãn đã teo nhỏ rất nhiều, Trần Dũng nổi giận rất đáng sợ, sắc mặt vô cùng khủng bố.

“Anh giả trang? Ha ha, anh giả trang ư…”. Chua xót, anh đang cười, tiếng cười khô khốc như muốn nôn ra máu không chừng. Ai da má ơi, đừng có tức quá hộc máu ra đó nha.

“Ân Sinh, anh còn không phải vì em sao!”. Nhìn chằm chằm tôi, anh nói, ngữ khí giống như con chim cô độc kiệt sức, thống khổ, yếu ớt, mất mát.

Thở dài, Trần Dũng buông cánh tay tôi ra. “Anh, anh chỉ không muốn em mất mặt”.

Mất mặt? Mất mặt! Tôi thôi giãy giụa, im lặng, chìm trong câu nói đó, lẳng lặng nhìn môi anh mấp máy, phản ứng chập chạm.

“Em làm việc gì, anh làm việc gì, còn ngốc nghếch giới thiệu anh cho người khác biết, cũng không ngẫm lại anh căn bản không xứng đáng với em”. Lùi một bước, lùi hai bước, trong không gian nhỏ hẹp, anh tận lực tránh đi tôi. “Bây giờ ai cũng ham phú, nếu bọn họ biết chồng em lái taxi, thì sau lưng sẽ đàm tiếu em thế nào”.

Ngẩng đầu, đôi tròng mắt nhìn tôi khẩn thiết. “Ân Sinh, anh không có bản lĩnh, anh chỉ có cách đó bảo vệ em thôi. Anh không có giả trang, không có, hoàn toàn không!”.

Đập hai tay xuống vô lăng, “rầm” một tiếng chấn động cả chiếc xe, người tựa vào tay lái, anh chẳng nói gì, chỉ gục đầu, buông thõng cánh tay.

 

Hết chương 36.

Còn 10 chương nữa là OK Hoàn =)) Ít thấy ghê luôn ha mọi người?

9 thoughts on “Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 36]

  1. Thật cảm động với 2 vợ chồng này, hy vọng “tác giả” cho đôi vợ chồng này mau thấy ánh mặt trời. Đúng như đề của truyện: Nơi nào củi gạo không vương khói bếp.
    Ôi giống mình quá, mình chưa đến cuối tháng cũng hết tiền rồi…huhu

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s