[Trường Môn phú] Đệ ngũ chương

Đệ ngũ chương

Mùa đông năm nay phá lệ đến sớm, gió lạnh không chút lưu tình xâm nhập vào đô thành cổ kính, Cảnh Đế phụ hoàng của Triệt ngẫu cảm phong hàn, nhưng lại một bệnh không dậy nổi, cuối cùng tại cái giá rét của mùa đông này, buông tay mà đi.

Cảnh Đế băng hà sau, Triệt đăng cơ, xưng Hán Vũ Đế.

Năm thứ hai xuân về hoa nở, Triệt giữ đạo hiếu đã mãn trăm ngày, chính thức phong ta làm hậu, nhập chủ đông cung.

Đại hôn ngày đó, ta mặc một thân đỏ thẫm giá y, đầu đội mũ phượng khăn quàng vai, nhìn kỹ chính mình trước gương đồng, ai cũng nói làm tân nương là thời khắc đẹp nhất cuộc đời của người con gái, mà ta Trần A Kiều, là tân nương đẹp nhất trong các tân nương.

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Trường Môn phú] Đệ tứ chương

Đệ tứ chương

Trở lại trong cung, cửu mẫu sớm đã chờ, vừa bước vào phòng, bà liền tiến đến giữ chặt lấy tay ta, dịu dàng hỏi. “Như thế nào, vừa rồi tán gẫu với hoàng nhi như thế nào?”.

Ta nhìn hai tròng mắt ngập tràn sự tha thiết chờ đợi của cửu mẫu, dù năm tháng tàn khốc đã lưu lại dấu vết bên khóe mắt, bà vẫn xinh đẹp kinh người, vẻ đẹp thánh khiết dung hòa giữa nét nhu thuận của một nữ nhân và mẫu tính vĩ đại.

Ta cố gắng che giấu bi ai trong lòng, trái tim chỉ còn lại sự sùng kính, ta chăm chú nhìn bà, hai lúm đồng tiền nhợt nhạt hiện lên, nguyện vọng lớn nhất của cha mẹ trong thiên hạ có lẽ là muốn đứa con quy túc tình cảm đúng người chăng? Chỉ là, cửu mẫu, thực xin lỗi, người ngài chờ đợi không phải ta.

Tiếp tục đọc

[Trường Môn phú] Đệ tam chương

Đệ tam chương

Bởi vì uống rượu lại đứng gió lạnh, trở lại tẩm cung hoàng hậu sau ta liền ngã bệnh, trên người hết nóng lại lạnh, người cũng hỗn loạn, ngự y nói là cảm phong hàn, dặn dò ta nhất định phải chuyên tâm nghỉ ngơi, hoàng hậu và mẫu thân suy nghĩ cho thân thể của ta quyết định lưu ta lại trong cung dưỡng bệnh.

Cơ thể ta tuy rằng mảnh mai, lại không hề yếu đuối, ba ngày sau ta dần dần khỏe hơn, chỉ là tâm tình vẫn còn buồn bực rõ ràng, người gầy đi một vòng, sắc mặt tái nhợt hẳn.

Qua ba ngày này, ta không hề nhìn thấy thân ảnh của Lưu Triệt, thậm chí cũng không nghe được tin tức về chàng, ta nghĩ chàng nhất định chán ghét ta muốn chết, dù sao ngày đó là ta gạt đi ý tốt của chàng, đối với một thái tử mà nói, không thể nghi ngờ đó là một việc vô cùng mất mặt.

Ta cố gắng ép mình đừng quá để ý đến chàng, đừng cần chàng, dù sao cũng là chàng sỉ nhục ta trước, nhưng ta không làm được, lòng dạ nữ nhân nếu đã động thì sẽ như cánh chim nhỏ bay cao, quản cũng quản không được.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Phiên ngoại : Đi du lịch] (Hoàn)

Phiên ngoại : Đi du lịch

“Hai trăm ba, thế nào?”. Tôi đẩy nón, nheo mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, làm như không quan tâm.

“Không được không được, em gái này nói giỡn với anh đây mà, hai trăm ba còn chưa hồi nổi vốn, vậy đi, anh coi như nể tình hai ta đều là đồng hương, bớt cho cô em thêm chút nữa, bốn trăm, thấp nhất rồi đấy”. Anh ta phất tay, có vẻ đang nhịn đau từ bỏ thứ mình yêu thích.

“Bốn trăm? Đại ca, may kiểu này mà giá bốn trăm sao được”.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Phiên ngoại : Hình dáng hạnh phúc]

Phiên ngoại : Nếu hạnh phúc có hình dáng

“Qua trái một chút, đúng rồi, hướng lên trên, hướng lên trên”. Đứng dưới thang chỉ huy Trần Dũng treo biển hiệu cửa tiệm, bốn chữ “Quán nướng Dũng Ân” đỏ tươi lóa mắt dưới ánh mặt trời. Tôi bất tri bất giác thất thần, si ngốc nhìn tấm biển trong tay anh, khóe miệng kéo cao, tâm tình như mây bay giữa trời xanh, phiêu phiêu.

“Ân Sinh, đã được chưa?”. Anh cúi đầu hỏi tôi.

“Được rồi, cứ như vậy đi”. Tôi vung tay, vừa lòng với vị trí của biển hiệu, nhìn anh cười híp cả mắt leo xuống thang, sóng vai đứng bên cạnh, cùng ngẩng đầu ngắm.

“Đúng là vợ anh, em chọn màu này quả thật rất đẹp”.

Tiếp tục đọc

Rắc rối tới

Nghe đâu bên mình VN mình có người viết fic nói xấu cộng đồng Đam mỹ gì bên TQ nên giờ nhiều trang WP của các editor phải tạm khóa. Nản vật vã, chaos hàng gớm luôn :-<

Bạn đã cặm cụi đi đổi tên (bỏ tên tiếng Trung) và thay pic các truyện trong nhà hết rồi, hy vọng không sao, cái WP nhà bạn nó hẻo lánh quá mà chắc không ai tới hỏi thăm gì đâu hơ? *sigh*

Mà lỡ có bị cái gì thì mọi người tranh thủ đọc hết truyện đi hén, bạn mà bị làm sao là bạn bỏ quách luôn, không làm nữa, dăm bữa nửa tháng lại có rắc rối kiểu này mệt + nản kinh hoàng…

 

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 46]

Chương 46 : Tình ca đường phố (Phần cuối)

Một lát sau.

“Bà xã, mệt thì nghỉ tay chút đi, anh đến thay”.

“Không có mệt”.

“Bà xã, anh này là khách quen, nhớ bớt tí đỉnh”.

“Ừ”.

“Bà xã, đừng quên bỏ ớt vô xiên thịt dê của mấy nhóc học sinh kia”.

“Ừ”.

Tiếp tục đọc