Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Phiên ngoại : Đi du lịch] (Hoàn)

Phiên ngoại : Đi du lịch

“Hai trăm ba, thế nào?”. Tôi đẩy nón, nheo mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, làm như không quan tâm.

“Không được không được, em gái này nói giỡn với anh đây mà, hai trăm ba còn chưa hồi nổi vốn, vậy đi, anh coi như nể tình hai ta đều là đồng hương, bớt cho cô em thêm chút nữa, bốn trăm, thấp nhất rồi đấy”. Anh ta phất tay, có vẻ đang nhịn đau từ bỏ thứ mình yêu thích.

“Bốn trăm? Đại ca, may kiểu này mà giá bốn trăm sao được”.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Phiên ngoại : Hình dáng hạnh phúc]

Phiên ngoại : Nếu hạnh phúc có hình dáng

“Qua trái một chút, đúng rồi, hướng lên trên, hướng lên trên”. Đứng dưới thang chỉ huy Trần Dũng treo biển hiệu cửa tiệm, bốn chữ “Quán nướng Dũng Ân” đỏ tươi lóa mắt dưới ánh mặt trời. Tôi bất tri bất giác thất thần, si ngốc nhìn tấm biển trong tay anh, khóe miệng kéo cao, tâm tình như mây bay giữa trời xanh, phiêu phiêu.

“Ân Sinh, đã được chưa?”. Anh cúi đầu hỏi tôi.

“Được rồi, cứ như vậy đi”. Tôi vung tay, vừa lòng với vị trí của biển hiệu, nhìn anh cười híp cả mắt leo xuống thang, sóng vai đứng bên cạnh, cùng ngẩng đầu ngắm.

“Đúng là vợ anh, em chọn màu này quả thật rất đẹp”.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 46]

Chương 46 : Tình ca đường phố (Phần cuối)

Một lát sau.

“Bà xã, mệt thì nghỉ tay chút đi, anh đến thay”.

“Không có mệt”.

“Bà xã, anh này là khách quen, nhớ bớt tí đỉnh”.

“Ừ”.

“Bà xã, đừng quên bỏ ớt vô xiên thịt dê của mấy nhóc học sinh kia”.

“Ừ”.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 45]

Chương 45 : Tình ca đường phố (Phần đầu)

Thời tiết vô cùng tốt, ngã tư đường nhuộm nắng vàng, lấp lánh hệt như ánh đèn được nhìn xuyên thấu qua một miếng giấy kính gói kẹo, cả thế giời cùng ngả một màu vàng ngọt, mọi thứ đều xinh đẹp. Tôi xách túi dung dăng đi ở đầu đường, tâm tình thật nhẹ nhàng, túi dù nặng cũng không thấy mệt, ngân nga đi về phía trước, thỉnh thoảng đứng lại nựng con chó nhỏ của người tản bộ, thấy nó tiến tới ngửi ngửi túi của tôi, tôi cười giải thích. “Ngoan nha, những thứ đó không phải cho cưng ăn đâu”.

Ông xã nhà mình còn đói bụng kìa, thực xin lỗi chó cưng nhé, chị không có phần cho cưng ăn rồi.

Phải, tôi đang đưa cơm cho Trần Dũng, anh đang bán ở một tiệm đồ nướng nhỏ cách đó không xa, cố gắng phấn đấu vì gia đình nhỏ của chúng tôi.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 44]

Chương 44 : Kiêng kỵ

Tôi rất nhanh tỉnh lại, lúc ấy Lệ Lệ đang lau nướt mắt thay quần áo cho tôi, còn Trần Dũng cầm một cái hộp nhỏ đứng bên cạnh chờ đợi, biểu tình trên mặt xơ xác tiêu điều, hai mắt mông lung nhìn chằm chằm vào phòng, có chút dữ tợn, có chút hung hãn, có chút… giống muốn ăn tươi nuốt sống.

Đến tận lúc tôi gọi anh, anh mới hoàn hồn, cơ thể cứng ngắc lập tức buông lỏng, không nói gì, anh bế tôi xuống lầu, một bàn tay còn nắm chặt chiếc hộp nhỏ kia, Lệ Lệ định đỡ lấy nhưng anh không cho.

Tôi hơi tò mò, bên trong đó là thứ gì? Đáng tiếc đầu thì choáng bụng thì đau trướng, tôi không có khí lực hỏi nhiều, ngẫm nghĩ : thôi quên đi, là gì cũng được.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 43]

Chương 43 : Bảo bối trên trời

Căn nhà khổng lồ trống rỗng và vắng lặng, tôi mở cửa từng phòng u ám thần bí, cố chạy vượt qua nó, lại mở ra một cánh cửa khác, kéo rèm lên, lo lắng tìm kiếm.

Người ở đâu, người ở đâu?

Tôi thở hồng hộc, trong lòng như có lửa đốt, sắc trời đã tối muộn, không tìm ra anh thì không xong rồi!

Ủ rũ, người lảo đảo, tập tễnh bước qua tấm bình phong, tôi nhìn thấy một đứa trẻ ngồi trên chiếc giường lớn màu trắng, thằng bé hệt như thiên sứ đưa tay về phía tôi, giọng ngọng nghịu đáng yêu của trẻ con nhẹ nhàng kêu. “Mẹ, ôm!”.

Tiếp tục đọc

Nơi nào củi gạo không vương khói bếp – [Chương 42]

Chương 42 : Con ơi con

Sợi dây mảnh dẻ buộc ngang cổ, lồng chiếc nhẫn vào đó, nằm trên ngực, lặng lẽ tỏa sáng. Tôi đưa tay vuốt phẳng sợi dây bạc, nhìn gương cười, người trong gương cười ngọt như mật, nhưng trong mắt đã gợn sóng u buồn.

Tiểu thuyết nước ngoài nói thế nào ấy nhỉ : người vợ bán đi mái tóc dài, mua sợi dây đồng hồ bỏ túi thật đẹp, người chồng bán chiếc đồng hồ bỏ túi, đổi lấy cây lược tinh xảo, cả hai cầm lấy món quà giờ đã vô dụng, nhìn nhau không nói gì. Bây giờ, màn kịch “The Gift of the Magi”* diễn ra chân thật ngay tại nhà tôi, chẳng qua lần này nam chính đơn phương hy sinh, ngoại trừ nghi ngờ, phận làm vợ như tôi chẳng có quà gì cho anh, một đôi tất, một cái khăn tay cũng không có…

*The Gift of the Magi – O. Henry : tên tiếng Việt là “Món quà của những người thông thái”, đọc thêm tại ĐÂY

Một giọt nước vô tình rơi xuống chiếc nhẫn, lăn dài, thấm vào da thịt, có chút chua xót.

Tiếp tục đọc