Tạm biệt, tạm biệt

Cảm ơn ý kiến của bạn Q. , vậy thì mình xin được phép dỡ đá khỏi chân mình đây.
Mình cảm ơn tất cả các bạn trong suốt thời gian qua đã vào chia sẻ và ủng hộ mình, nhưng điều kiện hiện nay không cho phép mình tiếp tục nữa, nên mình sẽ rời khỏi blog :) Mình ko đóng blog, chỉ là từ giờ sẽ không có entry mới, nếu những truyện cũ các bạn vẫn thích thì cứ tự do vào đọc và share.
Xin lỗi vì đã thất hứa với những bạn mình hứa làm tiếp, mong các bạn hiểu cho và đừng giận mình lâu nha.

[Vu nữ Nhã Giang] Chương 4

Đệ tứ chương

“Bởi vì đây là em mới hứng”. Hoa tinh bé nhỏ thập phần vui vẻ nói. “Cái mà vu nữ đại nhân uống trước kia là đồ để lâu, sẽ không có vị ngọt, sau này mỗi ngày em sẽ chuẩn bị cho vu nữ đại nhân nhé?”.

Ta gật gật đầu, vẫn là uống mới mẻ tốt hơn.

“Về sau em cứ gọi ta là Nhã Giang đi, em có biết vu nữ đời trước xảy ra chuyện gì không?”.

Đọc tiếp

[Vu nữ Nhã Giang] Chương 3

Đệ tam chương

Khi mở mắt lần tiếp theo, có thể nhìn Hắc Đế rõ ràng mà không phải cảm giác thấy nó nữa. Lông toàn thân màu đen bóng, ánh mắt màu vàng kim, đúng là rất đẹp. Nó đã tỉnh từ lâu, ngồi bên cạnh coi chừng ta.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo là giọng Mai. “Xin thần linh và vu nữ đại nhân thứ tội, tôi chỉ vì chăm sóc sinh hoạt ngày thường của vu nữ đại nhân mới tiến vào thần điện mà thôi”. Tận lực đẩy cửa, nhưng cửa không mở.

Đọc tiếp

[Trường Môn phú] Đệ cửu chương (Hoàn)

Đệ cửu chương

Ta chưa chết, ta vẫn còn ý thức, ta vẫn còn tư tưởng, một đống lửa lớn bất quá chỉ tiêu hủy đi cái túi da xinh đẹp bên ngoài của ta mà thôi, ta phiêu đãng trong thế gian này dưới một hình thức khác, phải rồi, ta biến thành một u hồn mà mọi người thường nhắc tới.

Đọc tiếp

[Trường Môn phú] Đệ bát chương

Đệ bát chương

Sau đêm Trung thu đó, bệnh của ta chuyển biến tốt đẹp kỳ tích, có lẽ vì một đêm thổ lộ tiêu biến trong lòng ta không ít buồn bực, lại có lẽ vì ta cuối cùng cũng tìm được một người hiểu được nỗi khổ sở của ta, tóm lại từ ngày đó, ta không còn triền miên trên giường bệnh nữa, tuy rằng thân thể vẫn có chút suy yếu.

Mấy ngày qua, ta cẩn thận đọc bài《 Trường Môn phú 》Tư Mã Tương Như tặng cho, vừa tán tưởng cách hành văn chi diệu, vừa cảm thán vận mệnh phí hoài thời gian, dù trong lòng vẫn có bao loại tình cảm bi phẫn, nhưng rốt cuộc đã một mảnh thanh minh.

Đọc tiếp

[Trường Môn phú] Đệ thất chương

Đệ thất chương

Đêm khuya, ánh trăng nặng nề. Trăng sáng giữa bầu không tịch mịch càng có vẻ trong trẻo mà lạnh lùng, kiêu ngạo.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, mỗi đêm ta đều thích đứng một mình lặng lẽ trong cung, ngóng nhìn trăng hết tròn lại khuyết. Ánh trăng thê lương, sa y của ta, da thịt của ta, đều trở nên trong suốt.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, hết sức mềm dịu, hết sức ôn nhu vén gợi tay áo của ta.

Giữa ánh trăng, dường như ta trở thành tiên tử thủy tinh.

Đọc tiếp

[Trường Môn phú] Đệ lục chương

Đệ lục chương

Hết thảy bi kịch của ta, phát sinh vào một mùa hè đẹp đẽ.

Năm ấy mùa hè tiết trời thật sự rất tốt, tuy rằng mặt trời chiếu sáng rạng rỡ cũng không thấy nóng, đôi lúc có gió nhẹ thổi qua, khiến người ta cảm giác man mát nhè nhẹ, hoa sen trong ao nở xinh xắn, hoa trắng nõn thanh nhã, lá sen xanh thẫm lay động trong ao, như một bức bách hoa tranh kỳ họa.

Sinh nhật của Triệt, cũng là ở mùa hè. Ngày đó, tỷ tỷ của chàng là Bình Dương công chúa mời chúng ta đến phủ sum họp, chúng ta vui vẻ đáp ứng.

Đọc tiếp